Phim Hài Tết CẬU ÚT CẬU CON CÚC || NSƯT Kim Phương, Huỳnh Lập, Duy Khánh, Puka, Chị Ca Nô, Long Chun

Nhà cửa gọn gàng sạch sẽ, mày làm đó hả Út?. Không lẽ ma làm. Đảm đang quá rồi đó. Lấy chồng được rồi. Trời đất ơi! Chị nghĩ sao mà chị kêu em lấy chồng. Ối trời ơi! Làm hết hồn, hết vía à!. Sao không bới tóc lên cho gọn ghẽ cái đi. Mới gội đầu. Nãy giặtNhà cửa gọn gàng sạch sẽ, mày làm đó hả Út?. Không lẽ ma làm. Đảm đang quá rồi đó. Lấy chồng được rồi. Trời đất ơi! Chị nghĩ sao mà chị kêu em lấy chồng. Ối trời ơi! Làm hết hồn, hết vía à!. Sao không bới tóc lên cho gọn ghẽ cái đi. Mới gội đầu. Nãy giặt cái đầu xong xuôi tới giặt thau đồ đây nè. Để tóc xù xụ vậy mới giống ma nè. Làm ơn tết này đi cắt dùm tui đi. Tóc thề của người ta mà kêu cắt. Tóc thề? Thề cái gì?. Thề không bao giờ cắt. Hứ! Vô duyên. Nói chứ, em thề ở một mình. Chứ em lập gia đình rồi ai lo cho chị?. Biết rồi!. Biết thương tui rồi. Làm ơn giặt đồ lẹ lẹ đi!. Rồi đi chợ á. Bữa nay mua nhiều đồ lắm. Để ngày mai cúng ông Táo. Ờ, với lại nấu mâm cơm để cúng mấy đứa nhỏ nữa. Gì???. Ơ lộn. Nấu mâm cơm dón mấy đứa nhỏ ở Sài Gòn về. Tối ngày nói tầm xàm vậy á. Giặt lẹ lẹ đi rồi đi. Rồi đó! Giờ chị đứng ở đây đó.
Mới làm gián đoạn công cuộc giặt đồ của em nè. Mày giặt đồ hai cái tay, chứ bộ cái miệng mày giặt hả?. Ủa bây giờ em phải ngưng lại em mới nói chuyện được với chị chứ. Thôi chị đừng có nói nữa. Chị muốn làm gì thì chị ra nhà trước chị làm đi để em giặt đồ. Tao sợ mày quá. Thôi đi vô đi! Phiền phức quá!. Làm cũng không yên với chị nữa. Mình ơi!!!. Mình ơi!!!. Sao em kêu. Mà mình không trả lời vậy?. Ai đã cũng tôi ngày xưa thề câu hẹn ước. Ai đã cũng tôi ngày xưa thề câu thủy chung. Chàng ơi! Nín liền. Nìn liền, ngay lập tức!. Em biết em hát là mình ra mà. Ai hành bà?. Mà sáng sớm bà đứng trước cổng nhà tui. Bà hát khùng hát điên. Mà bà hát hay tui không nói. Bà hát tới nỗi. Mà không ai nhận ra đó là bài Mình Ơi của chị Cẩm Ly luôn á. Mình nói nặng em. Gì vậy? Gì vậy?. Mình làm vậy là tổn thương em. Mình không có được nói em như vậy.
Câm liền luôn!. Không nói thêm một chữ nào nữa hết!. Tui với bà cưới hỏi ngày nào?. Mà kêu tui mình này mình ơi vậy?. Thôi được rồi. Body ơi. Là cái gì?. Mình dốt tiếng Anh quá à. Body tiếng Anh là thân mình đó. Body ơi!. Là mình ơi!. Thôi bà điên vừa vừa thôi bà ơi!. Trong xóm này biết bao nhiêu trai tráng sao bà không mê?. Mà bà bám tui hoài vậy?. Ơ?. Có con heo trên nóc nhà kìa!!!. Con heo đâu?. Đó!. Ơi là trời ơi!. Nụ hôn đời đầu của tui!. Đầu đời chứ không phải đời đầu mình ơi. Bà làm tui rối đó. Bà đang làm cái gì vậy?. Tui là người bị hại nè!. Mình làm như vậy là mình phải chịu trách nhiệm với tui. Mình phải cưới tui đó. Ê, ê, ê! Bà đừng có chơi gài hàng kiểu đó nha bà. Ai gài ai trước. Má tui nói hôn nhau như vậy là có bầu đó. Cái gì vậy?. Tui cảm nhận được rồi. Cảm nhận cái gì?. Rất rõ luôn. Cảm nhận cái gì?. Có một sinh linh nhú lên trong bụng tui.
Nó đạp vô cái bẹ sườn trái của tui Đó bên phải má Tui lộn. Nó đạp vô bẹ sườn phải của tui Nó thụi vô cái chấn thủy của tui Trời ơi, con ơi con hư quá! Con đạp mẹ như vậy là ba la con đó nghe chưa? Cái gì vậy? Đúng là ba con giống nhau Cứ quậy quậy quậy quậy trong bụng mẹ Quậy quậy Ê nói nghe nè, bà người cõi trên đúng không? Không có người thường nào mà tự động cấn bầu hết trơn Xã hội này mà ai cũng sống như bà là bây giờ có sữa mẹ đóng hộp rồi đó Có ai khi yêu mà bình thường đâu mình Thôi được rồi! Mình cứ từ chối tui hoài à Thì mình nhìn đi Mình thấy gì không? Thấy! Tui sẽ dùng đôi bàn tay Đeo những bộ vòng ximen này Túm trọn con tim của mình Ê ê ê!!! Ơ cái này là tự bà đập vô rồi tự bà nằm xuống chứ tui không có cố ý nghe.
Đau quá!. Tao cọc rồi đó nha. Tại sao vậy?. Tại sao mày không mê tao?. Ủa sao tự nhiên cái hỏi thẳng thừng mà thô lỗ vậy trời. Nè!. Tao. Tao nói cho. Chứ mày biết tao là ai không?. Tao nói cho mày biết nha. Tao nè. Tao là Nguyễn Kiều Cẩm Thơ nè. Tao sinh ngày 21/3/1982 nè. Tao là cái mợ Thơ giàu nhất cái khu này nè. Biết bao nhiêu trai xếp lớp xếp lớp theo tao. Mà tao không mê, tao đi mê mày. Tại sao mày không mê tao?. Ủa? Bà cũng tự khoe là trai xấp lớp xấp lớp theo bà mà. Tại sao bà không theo người ta đi. Mắc gì bà mê tui không vậy???. Tại vì tao thích chinh phục. Tao muốn vào trong hang cọp. Để tao bắt con cọp con. Một tay tao bắt con cọp. Một tay tao bóp con cọp. Tao siết con cọp. Bắt con cọp. Bỏ vô cặp. Trời ơi!. Nghe thấy nín thở, thở không nổi. Uhm, để coi. Chúc cho cái phi vụ bắt con cọp. Bóp con cọp, siết con cọp.
Bỏ con cọp vô cặp. Của bà thành công nghe. Mày chống mắt lên mà coi. Mà con cọp này hơi bị khó chinh phục á. Xía!!!. Đồ con cọp. Thiệt càng nghĩ càng bực bội à. Ngộ đời không?. Tự nhiên tết tết cái mạnh ai nấy lên giá à. Tết cũng như là ngày bình thường mà chị. Chứ không phải tết tới á. Mấy cọng rau này không tự ý mọc lên đâu. Mà tự nhiên mấy má này nâng giá lên. Em nói thiệt với chị nghe. Mai mốt em có bán thân. Em lựa tết em bán cho có giá với người ta. Chứ sao mà vậy được?. Rồi sao không đi?. Mày giống khùng quá à!. Gì giống khùng?. Làm ơn bớt lèm bèm dùm tui chút đi. Trời đất ơi!. Mình không phải là người ta mình làm sao mà hiểu được. Ủa mình không phải là người ta, hỏng lẽ mình là quỷ hả chị?. Mày là quỷ á!. Trời đất ơi đàn ông con trai gì quá trời cái miệng à!. Chứ bán buôn bán giá vậy sao được!. Rôi bây giờ sao?.
Có chịu đi mua không hay là đi về?. Đi đi tiếp chứ, ghé tiệm tạp hóa mua cho giá nó bình ổn. Còn thiếu muối, đường, bột ngọt, trứng cút, trứng gà. U là trời đủ thứ trên đời hết trơn. Bực bội quá!. Bán đồ đi bà Hồng ơi!. Ngưng đi, ngưng đi!. Ngưng khoảng chừng là hai giây đi!. Xòe tay ra!. Há họng ra. Há họng ra cho câm luôn hay gì bà nội!. Gì kỳ vậy? Mùa dịch mà tui kỹ dữ lắm. Cái này là ngu chứ không phải kỹ. Xịt cái này là tay chân khử khuẩn thôi chứ. Trời tui còn xịt cái khác nữa. Xịt gì nữa. Ơi xịt gì kệ tui, mắc cười quá à. Lo buôn bán đi kìa. Cho chục hột vịt đi Hồng. Dạ, dạ!. Chị ơi! Chục hột vịt nay năm chục ngàn nha chị. Ê khoan khoan đi. Ngưng khoảng chừng là hai giây đi. Khoan đi. Khoan gì?. Khoan vô đầu bà. Mắc gì khoan vô đầu tui. Ngày mai cúng ông táo đúng không?. Ừ. Sẵn tui cúng tiễn bà về trển luôn. Cái gì vậy cha?.
Tui cho Ngọc Hoàng thượng đế. Với Vương Mẫu nương nương có coi cái bản mặt của bà. Bà cắt cổ chúng sinh, tàn ác sinh linh như thế nào. Ôi cha ơi cha!!!. Bán cho cha có chục trứng. Chắc con xây được nhà lầu. Mắc gì trì chiết con người ta dữ vậy?. Ủa chứ mắc gì bán mắc dữ vậy?. Tết mà! Phải cho em bán kiếm lời chứ. Trời ơi, đúng rồi! Tết mà!. Ủa ngộ đời không?. Tự nhiên cái làm gì sai quấy cái đổ thừa Tết mà, Tết mà. Vậy thôi, cho tôi xin phép. Tui lấy nắm đấm này tui thúc vô cái ổ bụng của bà được không. Mắc gì thúc vô ổ bụng tui. Thì Tết mà!. Cho tui thúc vô ổ bụng bà đại đi. Thôi trời ơi ơi trời…. Út ơi, Út ơi, tao lạy mày Út ơi. Chứ nó bán mắc kiểu đó sao được. Trời ơi!. Chị, chị coi lại em chị đi!. nó dữ quá trời à. Chị để đó, để em xử cái con này. Đây, nhìn đi. Tiệm tạp hóa cô Hồng nè nghe. Bà bán riết mất cái điểm G đó bà nội.
Trời ơi sống không có điểm G sống chi trời Má ơi, mất điểm G là mất cái chữ G ở đây nè mẹ Mất chữ G là sao? Tiệm tạp hóa cô hồn nè! Cha ơi cha! Giá này là giá ở trên niêm yết xuống đó cha Trên đâu? Trên trời hả? Sống người cõi trên hả? Không có. Giá này là giá từ đời ông bà cổ tổ xong truyền xuống cho ba má, xong ba má truyền cho em Vậy thôi, giờ tui báo lên phường Để phường xuống làm việc với tổ tiên nhà bà nghe. Thôi ông nội, ông nội Được rồi, để con giảm giá từ năm chục ngàn xuống ba chục ngàn cho Bán lỗ vốn đó! Lỗ vốn gì? Lỗ đầu bà thì có chứ ở đó mà lỗ vốn Lẹ đi! Trời ơi trời ơi, Út ơi tao lạy mày Mày đàn ông con trai mà mày đi chợ mày trả giá người ta, tao mắc cỡ luôn á.
Chị nên mừng đi. Có em, không thôi là chị đầu lìa khỏi cổ. Xóm này nó cắt cổ dữ dằn lắm. Trời đất ơi. Cái này là giảm rồi đúng không?. Giảm rồi!. Siêu sale, siêu to, khổng lồ. Tặng thêm, tặng thêm. Cái gì vậy, lỗ của người ta. Không tặng à?. Không có tặng. Đã giảm giá rồi còn tặng cái gì nữa. Ừ cái đồ hèn!. Nè nè! Thôi cho đường, bột ngọt với muối. Cho mỗi thứ một ký. Dạ rồi!. Trời ơi Út ơi mày bớt bớt dùm tao cái đi. Trả tiền cho ta đi, rồi đi về. Không thôi một hồi cái mỏ mày máu không bây giờ nè. Rồi cám ơn luôn. Mẹ!!!. Hào!!!. Sao mẹ đàn ông dữ vậy?. Ờ mẹ quên. Hào! Trời ơi con. Sao con nói tuần sau con mới về?. Con muốn làm mẹ bất ngờ. Thằng này, thiệt tình!. Con trai em đó!. Học đại học, một năm mới về đó. Dạ, con chào hai cô. Hai cô?. Ê!!!. Râu tao nhiều hơn tóc mày nha mạy, nha. Con trai chị á hả?. Con trai em. Bà không giới thiệu nó là con trai bà.
Tui tưởng nó là người tình bà đó. Ý là nói em trẻ hả anh?. Không! Nó già giống như bà. Cha già này vô duyên quá!. Thôi kệ ổng đi con. Trời ơi nói nghe nè, hổng được rồi. Nay ốm quá à. Hốc hác, kìa kìa. Mặt xanh xao, hốc hác. Hai cái nọng má mất tiêu luôn rồi!. Dạ, đâu có đâu mẹ. Con mới lên bốn ký đó. Lên bốn chục ký luôn cho mẹ. Trời, mẹ định nuôi con bán lấy thịt hay sao mà kêu con lên ký dữ vậy?. Thôi thôi thôi! Bây giờ đi vô nhà đi. Bữa nay mẹ đóng cửa sớm, xong rồi còn thèm ăn cái gì mẹ nấu cho con ăn. Dạ dạ!. Vô, vô, vô!. Con chào hai cô nha!. Trời trời trời trời trời đất ơi!. Ơi là trời!. Sao mà hai mẹ con này làm như chốn không người vậy á. Giống như tui là người vô hình á. Tui chưa bao giờ tui cảm giác nó giống Minh Hằng như bây giờ á nha. Thiệt tình luôn!. Chị! Sao tự nhiên chị buồn ngang vậy?. Ờ!. Thấy má con ta đoàn viên, thấy mà ham à.
Gì mà thấy ham?. Thiệt á, nhìn chị, em muôn vô tâm lý liền luôn vậy đó. Có gì đâu. Đây nè, ngày mai con Cúc con chị, thằng Bảo cháu em nó cũng về mà. Chứ không phải tụi nó không về đâu. Ờ!!!. Tự nhiên buồn ngang à. Vô duyên thiệt!. Mà em để ý nghen, mấy đứa nhỏ giờ nó hay tạo bất ngờ lắm. Giống như thằng Hào nó về, nó tạo bất ngờ cho mẹ nó đó. Hổng chừng bậy giờ con chị, cháu em nó cũng về tới nhà rồi. Nó tạo bất ngờ cho hai chị em mình. Mới vừa về là nó hù hai chị em mình. Ở đâu ra?. Chị đẻ nó ra, chứ đâu ra?. Biết là tao đẻ nó ra rồi. Nhưng mà mày tưởng tượng phong phú quá à. Chị phải có niềm tin trong cuộc đời này chứ. Nó chờ ở nhà sẵn tới nơi rồi. Bây giờ mình về mình hù ngược lại tạo bất ngờ ngược lại cho nó. Vậy cũng tưởng tượng ra được. Thiệt tình!. Đây, để tao về tao hù cho mày chết!. Hù. Bàn ông Thiên đó.
Vậy là nó không trốn ở đây. Tụi nó trốn chỗ khác. Hù. Hù. Cũng không có. Trốn kỹ à nha!. Hù. Hù. Hù. Mày bớt khùng điên dùm cái đi. Cái gì vậy?. Hù từ ngoài cửa vô tới trong nhà. Không có ai trả lời là biết tụi nó không về rồi. Chị sống là chị phải có niềm tin chớ. Cái này không phải là niềm tin. Mà là ngoan cố. Ngoan cố gì mà ngoan cố. Hù. Ơi trời đất ơi, thằng quỷ! Làm giật mình à. Nè, trưng lên bàn thờ dùm tui đi. Thiệt tình á!. Hù. Ơi trời ơi!. Trời ơi Út ơi, ông bà mà mày cũng không từ nữa hả Út!. Mày hù ai trên đó. Em bị liệu. Nãy giờ em hù nhiều quá, cái chữ hù nó năm trong não em nè. Ừ, tời chừng ông bà mà liệu á, hù ngược trở lại rồi mày xỉu. Chị đừng có nói nữa, nghe sợ quá. Đúng là ba má sanh mót mày. Cho nên mày dở dở ương ương khùng khùng điên điên vậy đó. Chị cứ chửi em hoài à. Nhìn em có râu vậy thôi chứ em còn trẻ mà.
Em còn rất năng lượng. Làm ơn làm phước cho em lây lan cái nguồn năng lượng này đi. Thôi thôi thôi!. Làm ơn, đừng có lây cái khùng cho tui. Nè, sắp trái cái, tui vô nấu cơm. Bởi sống với bả, thiệt muốn già chung với bả luôn vậy á. Sống không có niềm tin. Mình phải biết gửi thông tin lên vũ trụ. Vũ trụ nắm bắt thông tin đó. Nó xoay chuyển nhân quả. Ập vô cái người của mình. Hiểu không?. Cái đó gọi là cái luật hấp dẫn đó. Giờ gửi thông tin nè. Đó! Gửi thông tin lên vũ trụ. Suy nghĩ suy nghĩ, mấy đứa nhỏ về, mấy đứa nhỏ về. Hù một cái là lòi ra mấy đứa nhỏ. Hù. Trời ơi giựt mình giựt mình luôn. Cậu Út!. Trời ơi thằng Bảo. Trời ơi, ngồi ngồi ngồi. Vũ trụ gửi con về thiệt rồi Bảo ơi. Cậu khỏe không?. Khỏe khỏe. Chị Hai ơi, em hù được rồi. Thôi mày bớt điên dùm tao Út ơi. Thiệt!!!. Em hù lòi ra thằng Bảo rồi nè. Mấy đứa nhỏ nó về rồi.
Cái gì???. Dì Hai!!!. Bảo!!!. Dì Hai khỏe không?. Ui da!. Cái gì đâm đau quá à!. Cái đầu nó đâm chị á. Đâu mày ngồi xuống đây. Ngồi đây ngồi đây, coi cái đầu nó kìa. Trời đất ơi! Cứng ngắt. Đầu gì mà như trái chôm chôm vậy?. Hỏng phải?. Cái này là phong cách sành điệu của giới trẻ hiện nay. Ủa sành điệu sao đeo kính không có tròng. Bậy bạ không!. Thiệt á hả, con nói cậu Út bị lạc hậu á. Đây không phải là cái kính cận đâu nha. Đây là cái kính tiện ích. Tiện ích sao?. Có nghĩa là khi mình đi ra ngoài đường mình sẽ bị bụi bay vào mắt. Có cái mắt kình này rồi. Chúng ta có thể dùng ngón tay. Đâm chọt thẳng xuyên qua cái gọng kính, để mình lấy cục ghèn ra. Đó!!!. Không cần tháo mắt kính ra luôn. Đúng rồi!. Trời ơi, tiện lợi tiện lợi. Rồi cái này là cái gì?. Cái đồ, cái cách ăn mặt xuýt xuýt tai đúng không?. À street style. Huê mùa!.
Cái đó là quê mùa hết. Đây nè trend bây giờ là phải để tóc thề. Phải không?. Cái thứ hai nữa, cách ăn mặc này ta gọi là hôm xì tay xì tai. Gì?. Hôm hôm xì tay xì tai. À homstay style hả?. Ừ, phải vậy chứ. Dễ sợ chưa?. Biết nói tiếng Anh luôn. Ơ, Bảo!. Dạ. Con về đây rồi Cúc đâu?. Ừ đúng rồi, con Cúc đâu? Cúc đâu?. À, chị Cúc chị nói bây giờ con về trước đi. Chỉ bận quá, có gì chắc chỉ về sau. Vậy nó có nói với con chừng nào nó về không con?. Dạ không, con không biết nữa. Lúc mà ra bến xe chị mới bắt đầu gọi cho con. Chỉ kêu chết rồi, bây giờ chỉ đang kẹt việc gấp quá. Nên là thôi có gì cứ về đi. Báo với má có gì chỉ về sau. Xong cái chỉ cúp máy. Nên con nghĩ là chắc chỉ cũng đang lu bu á. Thôi bữa nay nó không về thì mai mốt nó về. Còn mình nó bận mà. Nó có công ăn việc làm mình nên mừng chứ. Chứ dòng cái thứ mấy đứa nó về sớm.
Nó rảnh rỗi không có công ăn chuyện làm chị hiểu không. Ủa, Alo?. Gì!. Cậu Út sao vậy?. Ý cậu nói là con thất nghiệp là con về sớm đó hả?. Ừ, ý tao nói mày là vậy luôn đó. Ồ!!!. Vậy là con thất nghiệp. Không có công ăn chuyện làm, vô công rỗi nghề. Vậy mà con mua quà về cho mọi người nè. Úi trời ơi, có quà luôn. Đây, con gửi dì Hai. Ui trời ơi Tinh Lâm trang sức phong thủy. Đẹp nha. Bộ mới của Tết nè phải không?. Dạ đúng rồi. Mọi người coi thích không nha. Hộp đẹp quá!. Thôi cái màu này già mày ơi!. Không phải!. Cái màu này là con mua cho dì Hai. Đưa lộn!. Á trời ơi, nè của chị nè, này của em. Nè nè trẻ nha trẻ nha phải trẻ nha. Dạ cái này chắc chắn trẻ luôn. Rồi coi nè coi nè. Trời ơi vừa lun nè. Giống như là tui sinh ra là được đeo cái này hay sao á. Thích không, thích không?. Thích chứ thích chứ. Địa chỉ ở đâu?. Đây con chuẩn bị sẵn lun.
280 E10 Lương Định Của, Thành phố Thủ Đức trực thuộc Thành phố Hồ Chí Minh. À chi nhánh hai?. Ủa? Hỏi chi nhánh hai chi vậy?. Có nhiều chi nhánh lắm. Đúng rồi!. 61C đường Phan Đình Phùng, Quận Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh. Mấy chí nhánh ở đâu mà hình có cái ở ngay đường Nguyễn Huệ á. Thôi thôi nói nhiều quá, hồi bị ngộp đó hiểu không?. Ngộp lắm nghe nhức đầu!. Ngộp luôn mà cứ hỏi hoài à. Để dành đi rồi chừng nào chị cảm giác chị vui trong lòng rồi chị đeo, nghe không?. Còn bây giờ thằng Bảo, đi vô thắp nhang cho ba mẹ. Xong xuôi hết rồi vô nhà sau làm đồ ăn nghen. Dạ!. Ôi là trời!. Sao mà cái trứng nào nó cũng lổm chổm như chó vá vậy đó. Ghê hết sức!. Ủa câu Út?. Mấy cái bộ đồ bà ba của con đâu hết rồi. Đi đem cho từ thiện hết rồi. Ủa gì vậy cậu Út?. Sao cậu Út làm vậy dạ?. Ủa chứ đợt dịch vừa rồi ai cũng đói ăn đói mặc mà con.
Giờ mình có đồ dư mình cho bà con thôi. Biết nói vậy luôn đó. Mà vẫn lấy đồ của con, sao không lấy đồ của Út. Trời đất ơi đồ này ai dám bận hả?. Trong xóm này ai dám bận ngoài Út. Trời chứ bây giờ, Út coi con nè, bây giờ thiệt á nó chật chội. Tự nhiên có ai mặc đồ bà ba mà nó skinny vậy không?. Kỳ cục quá à!. Đẹp mà!. Giới trẻ mốt giờ nó vậy đó. Ngồi xuống thử coi. Ngồi xuống hả?. Trời đất ơi, trời ơi. Nguyên một bịch xôi. Thằng quỷ! Mày ở ác cũng vừa vừa đó. Út kỳ cục quá à. Trời đất ơi, mày để thằng để thằng nhỏ ăn bận như vậy. Rồi gió lùa vô, lạnh con cò nó rồi sao. Con cò?. Ờ. Chị ví von là con cò. Ủa chị? Con cò cái cổ nó dài vậy nè. Nó mổ chết người ta đó. Cái thằng quỷ. Nè, Dì Hai có để đồ của con ở trong tủ đó. Lấy mà thay nghen. Dạ dạ. Lột trứng cút đừng có ăn vụng nha mạy. Ăn vụng đâu?. Trời ơi một họng vậy mà nói ăn vụng đâu.
Mày chạy hả, mày chạy hả?. Thay đồ xong đi thăm hàng xóm với Út nha Bảo ơi. Rồi, con biết rồi cậu Út. Bảo, đớp. Trời ơi cái gì vậy cậu út, sao tự nhiên cậu cho con ăn cái trứng cút mà còn vỏ vậy. Cũng tại con, cứ dí đầu vô cái điện thoại hoài à, đi đường phải nhìn đường chứ. Nhưng mà con đang chơi game. Chơi game cái gì, đang đi thăm họ hàng mà, cất cái điện thoại vô. Cất vô!. Được rồi. Chuẩn bị tinh thần đi kìa. Ủa, làm cái gì phải chuẩn bị tinh thần hả cậu?. Tinh thần trả lời những câu hỏi của hàng xóm, họ hàng đây nè. Mấy cái người này hỏi không phải hỏi câu tầm thường đâu, hỏi ghê lắm đó, chặt chém lắm đó!. Vậy ấy hả ?. Ừ!. Ờ con biết rồi, thôi con cố gắng, nha!. Ờ cố gắng nha. Dạ!. Cười tươi lên.
Gặp là phải chào đó không có bắt bẻ mệt lắm. Dạ. Chiếu. Chiếu hả, chiếu thì chống tượng, trời ơi à.. Ơi, cậu con Cúc với lại con dì Ba nè. Hello. Mới về hả mày. Dạ! con chào mọi người.. Thôi đi, khoan đi, ngưng đi, đừng có chào hỏi gì hết trơn á, bỏ cái tay xuống. Giờ tui hỏi nè. Ủa lý do tại sao không gọi đích danh tui là cậu Út hay là thằng Bảo. Mắc cái gì mà phải kêu là “cậu con Cúc” với “con dì Ba” chi cho cực vậy?. Cậu này ngộ quá à, hình như cậu không có chơi với xóm này sao á?. Ở xóm này ai cũng gọi vậy hết trơn á. Này, giống như tôi này, tôi tên Chỉnh, mà đâu có ai gọi tôi là ông Chỉnh đâu. Ủa vậy mọi người gọi anh là cái gì?. Chồng bà Duyên. Ủa, vậy chứ, bà Duyên đâu. Tui nè. Ủa, vậy mọi người gọi cô là.
Vợ ông Chỉnh. Đó!. Ủa, rồi cái chị này, mọi người kêu chị là cái gì?. Thì mẹ thằng Tí. Ừm!. Mọi người gọi thằng Tí là?. Con chị Lành. Ừ. Rồi cái ông mà râu dài dài đó kêu làm sao?. Tao là ông nội Mạnh nè. Ủa rồi thằng Mạnh là thằng nào nữa. Tao nè!. Ừ!. Nó là con tui. Tui con ông này. À, vậy có nghĩa là bây giờ nếu mà muốn gọi ông này, ông có râu á. là gọi là cha của thằng Chỉnh. Ây!. Mất dạy mày!. Kêu tao bằng thằng mày?. À à, không phải không phải, vậy là hơi hỗn, hơi hỗn. Ờ, mình phải gọi từ đây nè. À mình phải gọi từ đây, là mình phải gọi là. Cháu, cháu ông nội. Cháu ông, cháu ông nội. Đúng rồi cháu ông nội, dạ. Không, người ta kêu thằng này á, là cháu ông Cố. Ông Cố là ông nào nữa. Tao nè. Ủa ủa, rồi ông mới nói là ông là là ông nội của thằng Mạnh mà?.
Thì ổng tên Cố, nên mọi người gọi ổng là ông Cố Trời đất ơi, cái gì mà rối ren dữ vậy trời Ây chết rồi con sắp bị tiền đình luôn á, con không nhớ được cái gì luôn á Ây cậu Út ơi, nếu mà tính ra là mọi người ở đây xưng hô với nhau một hồi là biết được cái mối quan hệ của nhau luôn á Nhưng mà nếu gọi kiểu này chưa đủ đâu Sao chưa đủ Nếu mà gọi đầy đủ luôn á nha, là gọi cái ông lớn tuổi nhất này Là gọi là ông nội của thằng Mạnh là cháu của ông Cố vốn là ba của chồng bà Duyên vợ của ông Chỉnh là hàng xóm của mẹ thằng Tí con chị Lành Trời ơi
Hoặc cũng có thể gọi cái thằng nhóc này này, cái thằng nhóc nhỏ nhỏ này nè. Là con của chị Lành vốn là mẹ của thằng Tí hàng xóm của vợ chồng ông Chỉnh chồng bà Duyên có đứa con là cháu của ông Cố mà vốn là ông nội của thằng Mạnh. Trời ơi.. Gọi cái gì mà rối nùi như tóc vợ tui vây?. Cái sự rối nùi phức tạp này là được tiến hóa từ cái sự rối căn bản của mấy người tạo ra đó. Trời ơi. Đúng rồi. Thế là từ nãy tới giờ mất thời gian vòng vòng vòng giới thiệu tên thôi ấy hả?. Ừ. Trời đất ơi biết vậy từ nãy mới vừa xuất hiện tôi pose dáng lại chạy cái chữ cái là xong rồi. Là sao?. Dễ quá mà, là vầy nè. Đó thấy chưa. Ấy trồi ôi, hay quá con cũng muốn nữa. Thử đi. Thử ha. Đã chưa?. Ây ây ây, tôi tôi cũng muốn nữa.
Ủa sao tui hỏng chạy chữ vậy?. Thì sống có đức đi ông trời ổng chạy chữ cho. Trời ơi. Tào lao quá à. Mê tín dị đoan. Mê tín dị đoan cái gì? Cái đó là công nghệ người ta làm hết trơn đó ông ơi, quê mùa. Hoi hoi hoi hoi tui không nói chuyện với cậu nữa. Giờ tui nói chuyện với con dì Ba nè. Thằng Bảo!. Vô vô thưa chuyện đi. Dạ!. Rồi chừng nào mày cưới vợ. Rồi mày không định duy trì nòi giống hả con?. Rồi năm nay về có quà cáp gì hông?. Nhìn là biết trắng tay rồi chứ gì. Thàng Mạnh nhà cô mà về một cái hả là quà cáp um tùm xum xuê Full HD luôn đó. Năm rồi con còn ở nhà thuê, con định chừng nào về ở nhà của mình?. Cái thằng Mạnh á, nó trả góp nhà thành phố gần xong rồi. Nè đã vậy nha bạn gái thằng Mạnh còn đẹp lắm, ai nhìn cũng mê hết.
Khoan nói tới chuyện cưới vợ đi, có bạn gái đẹp như thằng Mạnh chưa?. Ôi xời ơi, nhìn là biết không có bạn gái rồi. Gái hổng ham, bận áo màu cam nữa đã vậy còn xỏ bông tai. Ây ây tao thấy mày hay đăng hình mày giả gái trên facebook đúng không. Sao mày không sống bình thường như bao người khác vậy. Mày có bạn gái, mày lấy vợ mày sinh con. Rồi mày làm tròn trách nhiệm với lại ba má mày, gia đình mày. Tính ở như vậy tới già luôn hay sao hả. Già cái bà nội mày bây giờ. Gì vậy chú?. Nó không thích con gái hay là không thích con gì thì cũng kệ cha nó. Miễn sao nó không thích cái con có bản mặt mày là được. Bây giờ nó có ế tới già cũng là chuyện của nó. Nó không có bắt mày về làm vợ để hầu hạ cơm bưng nước rót cho nó.
Thí dụ cả thế giới này mà có diệt vong còn chừa cái bản mặt mày ra nó cũng không có thèm đâu. Dòng cái thứ cái thây của mày mà bằm ra dục ra ngoài đường cho quạ mổ, diều tha. Mày không có cửa làm dâu làm rể nhà tao đâu nha mày. Thôi cậu ơi. Đừng có cản tao, ngày hôm nay tao khô máu với nó mới được. Cậu Út ơi. Cái gì?. Con muốn chửi cùng với cậu. Ây mày, tao làm cái gì mà mày chửi tao, hả. Ủa tao bấm lỗ tai hả. Liên quan tới gia đình dòng họ nhà mày hả. Hay là ngày xưa ông nội của mày á. Hồi trẻ bấm lỗ tay xong giờ già bít lỗ, mày tức mày chửi tao. Mất dạy mày. Ây ây tao không có mất dạy, mày ăn nói cho đàng hoàng. Tao nói cho mày nghe nha. Trên thành phố tao sống sao thì cái nết của tao về dưới quê cũng như vậy.
Còn mày. Trên thành phố chị chị em em. Nhưng mà về dưới quê vẫn thèm cây càrem chính hãng, đúng chưa?. Mày là cái thứ bống giả trai ụm nai ụm bò. Ngày hôm nay sẵn gặp nhau cũng là một cái duyên. Tao muốn tặng mày một câu. Bầu ơi thương lấy bí cùng, nếu không giả gái cũng đừng giả trai. Biết chưa!!!!. Né ra!!!. Còn chị. Chị nói sao. Chị chê cháu tui không có bạn gái đẹp hả. Xin lỗi chị nhìn chị coi, chị có đẹp không?. Nếu như chị nghĩ chị đẹp thì tại sao chồng chị bỏ chị đi theo cái đứa đẹp hơn. Nếu như chị trọng cái đẹp quá thì tại sao chị không tự đẹp lên đi. Trùng tu này nọ các kiểu cho mình đẹp lên. Rồi muốn nói gì thì nói, lo chuyện thiên hạ sao cũng được. Chuyện nhà còn lo chưa xong. Đút cơm cho đứa con mà đút tới nỗi mà cái cơm nó thiu luôn mà chị còn chưa biết.
Thì biết gì trên cõi đời này nữa. Đã không đẹp rồi mà còn tên Lành, hả. Lành ở đây là lành chành bành cái bồn Lava-bô này vậy. Con chào cô. Con mời cô bước ra nói chuyện với con. Dạ!. Hồi nãy cô nói sao. Cô nói là thằng Mạnh nó trên thành phố làm được rất nhiều tiền. Nó đem về cho cô để cô mua quà. Cô rải rác cô phân phát cô lây lan cho cả cái xóm này đúng không?. Nếu quà của nó là F0 thì chắc chắn cả cái xóm này phải là F1. Cô chỉ biết mỉm cười nhận quà của nó. Chứ cô không có hề biết được nó phải vất vả đầu tắt mặt tối. Nó làm từ ngày tới đêm. Nó phải ụm nai ụm bò để nó có tiền đem về cho cô. Để cô thưởng trên trán hai chữ sĩ diện!. Là cô đó. Nếu như cô có thời gian cô chịu khó gác tay lên trán suy nghĩ.
Và cô thay đổi về tâm thức của mình. Cũng như là chấn chỉnh, chỉnh đốn, cải tổ lại cái hệ thần kinh rối loạn thực vật ám ảnh cưỡng chế của cô. Dành cho một đứa con mà cô đã 9 tháng 10 ngày mang nặng đẻ đau. Cô biết chưa!. Còn bác. Bác chê cháu con ở nhà thuê đúng không. Xin lỗi bác. Cháu nó thuê biệt thự nó ở nha. Tuy nó ở nhà thuê nhưng mà nó lo được người thân ở dưới quê. Còn cháu của bác á. Ở nhà mua ở trên thành phố. Nhưng mà cha mẹ còn ở nhà thuê nhà mướn ở dưới quê. Mỗi tháng rút tiền nguội ra đóng tiền, điện tiền nhà, tiền nước. Không đủ tiền giật giọng thằng nhỏ gửi tiền về đây đóng. Làm như vậy có áp lực cho thằng nhỏ quá hay không?. Nếu như á, năm nay cháu của con nó không có nhà thì coi như nó thất bại.
Nó thất bại vì nó ngại thành công thôi. Nó mà có ngại thành công là nó thành công mấy hồi. Tui không có hỏi gì nữa hết nha. Anh không hỏi tui hỏi anh. Đám cưới cháu tui anh đưa được nhiu?. Hai trăm ngàn. Hai trăm ngàn!!!. Chỉ có hai trăm ngàn mà anh giựt giọng anh hỏi này hỏi nọ. Tui tưởng đâu là anh đi mấy chục triệu. Tui còn gáng còn ép thằng cháu tui lấy vợ. Để tui ăn mấy chục triệu đó của anh. Đi mà có hai trăm ngàn thôi. Mà đòi ăn đám cưới cho bằng được là sao hả. Anh có sĩ diện không nè?. Anh tên Chỉnh anh về anh chỉnh lại cái tư duy của anh. Anh chỉnh lại cái duyên của con vợ tên Duyên của anh. Anh chỉnh lai thằng con tên Mạnh của anh nó có mạnh thực sự hay là không. VỀ!. Sao kỳ vậy ta?. Sao mình chửi người ta xong cái mình cảm giác bị sang chấn tâm lý vậy ta.
Đúng rồi đó! Giờ trong lòng của con nó cứ lao xao rì rào sao sao á. Mà hồi nãy giống như kiểu con bị đa nhân cách hay là tâm thần phân liệt vậy đó, chứ không phải con đâu. Trời ơi chứ con nào mà hỗn láo mất dạy vậy. Mà cậu Út! Hồi nãy á mình chửi vậy có bị hỗn quá không?. Út thấy cũng hay mà. Cũng ăn ý lắm. Mấy ai mà chửi hợp lý được vậy. Mà cũng sao sao á. Sao mà hai cậu cháu đi thăm hàng xóm về rồi như trời chồng vậy?. Chị hai. Hứ?. Giờ em kể chị chuyện này, chị coi coi là tụi em có đúng hay không nha. Đúng cái đầu hai thằng bay á. Trời đất ơi. Hàng xóm người ta có nhiều chuyện thiệt. Nhưng mà tình làng nghĩa xóm. Người ta hỏi thăm thiệt tình mắc gì chửi người ta. Đứng lên! Đứng lên!. Đi Đi. Đi đâu?. Đi mua trái cây đi qua bển tạ lỗi với người ta. Sao tự nhiên cái qua tạ lỗi?. Thôi!. Bộ mày muốn hàng xóm không qua đây chơi nữa phải không?.
HẢ?. Mày muốn hàng xóm cách ly gia đình mình phải không?. Bây giờ đi không?. Rồi! Dạ Dạ Dạ. Đi Đi Đi. Trời đất ơi! Sao mà tụ nhà tui dữ vậy?. Thấy chưa. Hàng xóm tới mắng vốn đó, thiệt khổ thân tôi mà. Tự nhiên lúc này em thấy đau lòng quá. em xin đi toa lét cái nha. Cậu Út!. Con cũng thấy xón dạ quá. Con đi cùng cậu. Đi. Đứng lại. Gia đình tụi tui qua đây. là để xin lỗi cậu Út và thằng Bảo. Hồi nãy gia đình tụi tui hỏi mấy câu vô duyên quá. cho nên gia đình tụi tui qua đây xin lỗi hai người. Kể từ khi mà tui chui xuống hai cái đáy quần. Thì cái duyên của tui cũng rớt theo nó. Tui cứ nghĩ là nói vậy cho sướng cái miệng và vui nhà vui cửa. Có dè đâu làm tổn thương cậu Út và thằng Bảo ở đây. Gia đình tui mới lớn nên còn nhỏ dại, thôi thì cho tụi tui xin lỗi nha. Cậu Út. Hồi nãy con chửi cậu quá trời luôn. Rồi con sửng cồ với cậu, con còn muốn quánh cậu nữa.
Xin lỗi mày nha Bảo. Hồi nãy tự nhiên tao với mày là người trong cộng đồng mà tự dưng tao làm khó làm dễ mày, tao chửi bới mày. Ê mà cũng nhờ vậy nhe mà giờ ba má tao biết tao là vậy, come out sớm luôn. Cũng nhờ cái đức của mày á mà giờ nguyên xóm người ta biết hết trơn rồi đó. Đi đâu cũng biết hết trơn á. Kể từ khi mà biết thằng con trai tui từ mạnh thành yếu đó. Tui thấy nó tươi vui, sảng khoái hẳn lên. Chứ bình thường nó ủ rũ dữ lắm. Nói chung là gia đình tui cũng chấn chỉnh với nhau hết rồi. Chỉ có điều là vô cùng thương tiếc. Hả, gì vậy. Sao mà thương tiếc vậy?. À hổng có!. Ý là tiếc tiền. Ngày xưa ép nó xăm mình. Bây giờ phải tốn tiền cho nó xóa hình xăm. Thì đó. Vậy thôi. Nếu như mà tiếc tiền xóa xăm á. Lấy cái tiền đó cho em nó xăm thêm đi. Hả? Xăm cái gì?. Xăm chân mày nè. Hả. Còn không xăm môi cũng được.
Được không tía má. Trời quá được đi chứ. Kể từ nay con tôi có chân mày với môi nữa rồi. Con hạnh phúc quá tía má ơi. Dọn cơm ra còn chưa ăn được nữa nè. Tự nhiên cái tốn tiền à. Gì vậy?. Mày sởn luôn cái đầu tao đi. Mày làm gì nhổ tóc đen tao không vậy Út?. Ủa ủa vậy hả? Xin lỗi, xin lỗi. Nhìn thằng Bảo kìa. Nó làm sao?. Sao vậy?. Mấy đứa trẻ giờ nó vậy á hả?. Bảo. Bảo. Bảo. Dạ?. Ma nhập con hả?. Trời cái gì vậy? Gì vậy cậu Út ơi. Rồi giữa đêm luôn á cậu, cậu đừng có nói vậy con sợ. Làm gì vậy?. Con đang bấm điện thoại thôi à. Con biết nãy giờ con ôm cái điện thoại đó bao lâu chưa. Thì con chơi top top nãy giờ khoảng đâu 20 phút hay nửa tiếng chứ nhiêu. 1 tiếng. 2 tiếng 15 phút. Sao chị biết 2 tiếng 15 phút?. Vì trong 2 tiếng 15 phút đó mày nhổ tao một chùm rồi nè. U là trời. Trời ơi. Cái tóc tao giờ còn có 3 cọng á là do mày nhổ tóc bạc đó.
Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi đi. Tại thằng Bảo không á. Ủa tự nhiên đổ thừa con vậy trời, con làm cái gì cậu?. Tại con làm cậu phải chú ý. Em nói thiệt với chị nha mấy đứa trẻ như thằng Bảo ở trên Sài Gòn về á. Nó về bằng cái xác nó không à chứ cái hồn nó không có về. Là sao nữa. Cậu có thực sự hiểu những gì mình đang nói không?. Hiểu chứ. Ý của cậu nói á là con về quê he. Nếu mà kêu đi ra thăm hàng xóm thì con đi mà không kêu thì thôi con nằm ở nhà. Con cầm cái điện thoại, con ôm cái điện thoại cả ngày. Trong khi cha mẹ ngồi bên cạnh già đi từng ngày từng giờ từng phút. Mà con không bao giờ hay biết được. Ui trời ơi. Ai dựa mày vậy Út?. Ủa chị hỏi vậy là làm sao. Chị không tin là những cái lời lẽ nhân văn nó được thốt lên từ miệng của em ư?.
Không, tại vì từ đó tới giờ tao chỉ mày biết mày tào lao bắc xế không à. Trời đất ơi chị. Không có nghiêm túc. Chị nói em vậy hoài làm sao mấy đứa nhỏ nể em để em dạy nó. Ủa, vậy cậu biết gì mà cậu dạy con?. Nè nha, không có giỡn mặt nữa nha. Bây giờ nói chuyện nghiêm túc với tui nè. Nằm xuống. Ủa, không không, em không có kêu chị. Mày kêu tao hả?. Em kêu thằng Bảo. Nó nằm mà. Ủa con đang nằm luôn đó cậu. Vậy thì giờ quỳ lên. Nằm xuống lại. Thấy không, con chưa kịp quỳ luôn đó dì Hai. Nằm đi. Bỏ cái điện thoại ra. Lấy cho em cái. Cái cây chổi lông gà. Lẹ. Nè. Để đây, rồi. Ha ha ha. Ngày hôm nay cậu sẽ dạy cho con biết như thế nào là phải bỏ cái thế giới thực. Gì?. Bỏ thế giới ảo. À. Bỏ cái thế giới ảo để mà quay lại cái thế giới thực.
Nha nha. Trời ơi, dạy người ta mà ngắt khúc ngắt khúc vậy sao người ta sợ. Chị này, phải từ từ. Em phải dạy cháu nó chứ. Trả lời cho cậu biết tại sao cứ ôm cái điện thoại hoài như vậy?. Hả?. Sao chị cười hoài vậy?. Thôi đi Út ơi. Trời đất ơi, coi dị hợm lắm. Mày nghiêm túc không có được đâu Út ơi. Hồi đó tới giờ chị chưa thấy em nghiêm túc đúng không?. Không. Bây giờ em nghiêm túc cho chị coi. Nè nha, em nghiêm túc cho chị sợ nè. Trả lời liền tại sao lại ôm hoài, ôm hoài cái điện thoại này. Trả lời liền!. Thì, thì tại vì ở trong đây có nhiều cái vui lắm. Đâu, có gì vui ?. Nè nè nè, đó đó. Thấy chưa, trời đất ơi!. Nó nghiêm túc giỏi lắm chừng năm phút à. Mà không tới nữa, mày nghiêm túc được tao chết liền á.
Thôi, đừng có nói vậy nữa, nói hoài quê à. Thiệt tình. Ây nhưng mà nói đi cũng phải nói lại chứ. Tự nhiên, cậu làm con nhớ quá à. Nhớ cái gì?. Thì. Con nhớ mẹ nè. Con nhớ. Hồi nhỏ con cũng bị mẹ cầm roi đánh y chang như cậu Út bây giờ vậy á. Mà bây giờ. Con có muốn cũng đâu có được nữa đâu. Vậy thôi. Ngày hôm nay. Cậu sẽ làm mẹ của con nha. Ây ây ây hoi hoi hoi hoi cái gì vậy hoi. Hoi hoi đừng có làm vậy kỳ lắm cậu ơi. Thấy ghê lắm sợ lắm. Hồi nãy. Trời ơi. Để con bình tĩnh lại đi. Đang trong một cái mood tâm trạng. Kiểu rất là cảm động luôn á cậu. Ý là con chỉ hồi tưởng thôi. Chứ là con không có đang muốn cái điều đó. Nhưng mà đâu có gì đâu mà sợ. Mặt của cậu giống mặt mẹ con mà. Mẹ con là chị ba của cậu mà. Chị em phải giống nhau chớ.
Tính ra cậu gan ghê luôn á, cậu dám nói như vậy luôn. Cậu nghĩ sao mà cậu nói cậu giống mẹ con, không có được đâu. Nguyên một cái chùm râu mà nó dày cộm đến như vậy. Thiệt á. Không, được. Đây nè lúc mà mẹ mày còn sống á, hay giặt đồ ngồi vầy nè. Trời ơi. Trời ơi phản cảm quá à. Mẹ con làm gì ngộ vậy. Thôi thôi cậu bớt giành cái thiêng chức đó đi, kỳ cục lắm. Vậy thôi, không cho thì thôi lâu lâu tao có ước ao vậy thôi chứ. Nhưng mà cái này tui nói thiệt nghen. Tui là tui hổng có ưa thiệt đó nha, cầm điện thoại tối ngày đi. Phải phụ giúp gia đình. Cho người ta nha, cho gia đình nha. Biết rồi, cậu cứ lèm bèm lèm bèm hoài à. Mệt quá biết rồi. Từ từ con bỏ. Gì đâu mà mê điện thoại còn hơn là mê ma túy nữa à.
Cái gì vậy cậu. Thôi, tôi đi ngủ đây. Ủa dì Hai, sao đi ngủ ngang vậy. Ngồi đây nghe hai cậu cháu nói chuyện tầm xàm ba láp không à tới sáng còn chưa xong nữa. Với lại, ở dưới quê. Giờ này người ta vô mùng hết rồi. Thôi thôi gì vậy dì Hai. Trồi ôi con đâu có buồn ngủ đâu nè, cậu Út cũng đâu buồn. Nó đâu có buồn ngủ, nó ngáy thui à. Làm ơn rinh nó vô giường giùm dì đi. Trời ơi chứ gì dì rinh không nổi rồi đó. Trồi ôi vậy mà đòi làm mẹ con được hay thiệt luôn á. Nói nào ngay, chỉ lớn hơn con có một hai tuổi thôi đó. Trời ơi nó tới già, tánh con nít vẫn còn con nít à. Trời ơi nặng dữ vậy. Cậu Út ơi. Hello mọi người. Bảo nè. Ờ đúng rồi. Bảo đang ở dưới quê từ sáng đến bây giờ nè. Đâu có live stream được đâu. Ừ, sáng giờ đi thăm họ hàng.
Làng xóm quá trời luôn Trời ơi Ở dưới quê không biết sao mọi người ngủ sớm lắm nha Giờ này là bắt mùng lên đi ngủ hết trơn rồi đó Nè, coi nè Đó thấy không ? Tối thui à Trời ơi Bảo sợ ma lắm luôn á “Bảo về quê với ai vậy?” À ! ban đầu á hả Là có một cái chị, là con của dì hai Rủ Bảo về chung Thì mình cũng ok, hiểu không? Về chung cho vui Cuối cùng ra tới bến xe cái chỉ gọi điện Chỉ nói là giờ chỉ không về được Tức không? Chỉ lật kèo, cái giờ có mình bảo về quê à Chứ không là ở trên đó Cái mùa này là kiếm được bộn tiền luôn á Ừ cuối năm mà “Ba mẹ Bảo đâu?” Uh Thật ra là Ba mẹ Bảo mất từ khi Bảo còn nhỏ xíu à Đến bây giờ về quê á Cái cảm giác nó trống trãi lắm Mọi người hiểu cảm giác đó không? Nó
Nó vô nghĩa làm sao á. Nhưng mà ở đây á thì. Có cậu Út, có dì Hai. Nên là mọi người cũng thương. Mọi người cũng bên cạnh. Rồi làm cho mình vui á. Nhưng mà cái cảm giác của mình nó không có vui tuyệt đối. Nó cứ bình bình sao đó. Chung quy đó nha. Chung quy là Bảo về đây là để thắp nhang cho ba với mẹ. Ê. Bye mọi người nha. Bây giờ chắc Bảo phải đi ngủ rồi. Khuya rồi, nha. Bye bye mọi người. ờ. Nếu như con nói con về quê để thắp nhang cho ba mẹ. Thì giờ con thắp xong rồi đó. Con về thành phố của con đi. Cậu nghe lén con hả?. Không. Cậu tỉnh dậy cậu đi vệ sinh, rồi cái. Cái đó là bất lịch sự đó cậu. ờ. Chắc là cậu là người nhà quê nên không biết lịch sự là gì. Cậu nói gì vậy?. Nãy giờ con đâu có nói đến cái chuyện cậu là người nhà quê hay không đâu. Nói nhỏ. Cho dì hai ngủ. Nhưng mà cậu đừng có suy bụng ta ra bụng người như vậy nữa.
Cái bụng của cậu suy nghĩ đơn giản lắm. Từ nãy tới giờ là cậu suy nghĩ dựa trên mấy cái lời. Con nói trong cái điện thoại. Cậu ơi. Đây chỉ là con livestream. Con nói với bạn bè của con trên mạng xã hội thôi à. Ủa vậy tại sao con không nói cho cậu biết ?. Hay là cậu không đủ quan trọng. Để mà con có thể nói những cái điều đau lòng đó cho cậu nghe hả Bảo?. Cậu đừng có hỏi con những câu hỏi quá ngớ ngẫn như vậy và xáo rỗng như vậy. Trong cuộc sống này. Có những chuyện chúng ta chỉ có thể chia sẻ được với người lạ. Nhưng không thể nói chuyện được với người thân. Cậu hiểu không?. Chắc là do con không có coi cậu là người thân của con. Nên là. Cậu cũng không có lý do gì để cho con về quê. Với lại cho con cảm giác ấm áp. Nên con cảm giác lạc lõng trong chính căn nhà của mình đúng không Bảo?. Cậu không phải là con. Nên cậu không thể nào hiểu được cảm giác của con đâu.
Cậu không phải là con. Nhưng cậu từng sống chung với con. Cả một tuổi thơ đó Bảo. Cậu ăn chung với con. Cậu ở chung với con. Cậu học chung với con. Rồi cậu lớn chung với con mà Bảo. Nhưng mà rồi thì sao. Cậu đã từng sống cuộc đời của con chưa?. Cậu có hiểu được cái cảm giác. Của một đứa. Phải sống một mình bươn chải. Trong cái xã hội này. Phải làm lụng tất cả. Mọi thứ. Cậu biết con khổ như thế nào không?. Cậu có hiểu được cái cảm giác. Của một đứa mà. Không có người thân. Con cô đơn lắm cậu. Và cậu có hiểu được cảm giác. Của một đứa trẻ. Không có cha. Không có mẹ. Phải tự lớn lên. Phải học cách để trưởng thành. Cậu biết con đau lòng như thế nào không ?. Cậu thương con mà Bảo. Cậu thương con như là ba mẹ thương con vậy đó Bảo. Nhưng mà cậu chưa bao giờ nuôi con. Giống cái cách mà ba mẹ con đã từng nuôi con. Đúng là cậu chưa nuôi con.
Như là cái cách mà ba mẹ nuôi con. Nhưng mà cậu có cái gì là. Cậu đều chia sẽ với con hết đó Bảo. Cậu bảo vệ con hết luôn đó Bảo. Giống như cái chuyện hồi chiều đó. Người ta chửi đó. Cậu cũng đứng ra, cậu bảo vệ con mà Bảo. Người ta nói con ế. Người ta nói con không có tương lai. Cậu bảo vệ con?. Hay là cậu đang bảo vệ cho chính bản thân cậu?. Con nói cái gì vậy Bảo?. Mọi người hỏi con. Là khi nào con lấy vợ?. Khi nào con lập gia đình?. Nhưng người ta chỉ hỏi con khi con về quê thôi. Mỗi năm chỉ có một lần à. Nhưng người ta hỏi câu đó mỗi ngày với cậu kìa. Và cậu không biết phải trả lời như thế nào. Nên mỗi khi mà có con. Cậu luôn mượn con ra làm cái cớ. Để cậu vùng lên, bảo vệ cho chính quan điểm. Tư duy. Hẹp hòi và ích kỉ của cậu. Đúng chưa?. Con nghỉ cậu là người như vậy hả Bảo?. Con nghỉ cậu là người như vậy luôn hả Bảo?.
Nếu cậu là một người có chí cầu tiến. Thì cậu phải ra đường cậu kiếm tiền. Cậu về cậu nuôi cái nhà này nè. Chứ không phải đến bây giờ cậu vẫn ăn bám dì hai đâu. Mày xô tao hả?. Bảo. Hỗn quá Bảo. Không có kêu cậu bằng mày tao nha Bảo. Tao không có gì hỗn với mày hết á. Tao nói cho mày nghe nè. Tao gọi mày bằng một tiếng cậu. Chỉ đơn giản là vì vai vế thôi. Chứ mày lớn hơn tao bao nhiêu tuổi ?. Chỉ có một hai tuổi thôi. Mày biết cái gì hơn tao mà maỳ dạy tao. Tao nói đúng không?. Tao nói đúng không?. Mày biết cái gì mà mày dạy tao?. Mày biết cái gì mà mày đánh tao?. Chào dì hai. uhm. Sao thức trễ vậy con?. Mới có 10 giờ sáng mà dì hai. Trời ơi! Ở dưới quê 5 giờ là người ta đã ra đồng rồi. Dạ. Trời ơi. Bánh canh hả dì hai?. uhm. Trời con thích món này lắm luôn á. Ăn đi cho nóng. Dạ. Trời ơi ngon quá à. Vẫn y như cái mùi vị đó luôn.
Y chang như mẹ con nấu vậy đó. Con cám ơn dì hai. Thật ra. Bánh canh này á, không phải là dì hai nấu đâu. Cũng như từ trước tới giờ á. Con ăn cơm mà có mùi vị của mẹ con đó. Cũng không phải dì hai nấu. Ủa. Vậy chứ ai nấu hả dì hai?. Dì hai không nấu thì trong nhà này ai nấu?. Ngay từ lúc cậu con vừa sinh ra. Thì ông bà ngoại mất. Tức là cậu của con cũng mồ côi cha mẹ từ lúc mới ra đời. Nó được nuôi lớn từ anh em, dòng họ. Bởi vậy đối với nó đó. Công nuôi dưỡng cũng lớn lao như là công sinh thành vậy đó. Khi ba má con mất. Nó thương con. Nó đồng cảm với con. Nên cả tuổi thơ nó dành hết cho con. Vì nó sợ con cô độc. Tối hôm qua đó. Con nói cậu con không hiểu con. Là con sai rồi. Ủa. Sao dì hai biết chuyện tối qua hả dì hai?. Hai cậu cháu gây gỗ với nhau tuy là không lớn. Nhưng cũng đủ cho dì hai nghe mà. Vậy dì hai. Dì hai cho con hỏi là.
Lý do tại sao đến bây giờ. Cậu Út vẫn chưa lập gia đình hả dì hai?. Thật ra. Cậu của con cũng muốn lập gia đình lắm chứ. Nhưng mà. Tiền nó dành dụm cưới vợ. Nó lo cho con ăn học hết rồi. Ủa nhưng mà. Hồi đó giờ dì hai nói với con. Cái số tiền đó. Là mẹ con để lại mà. Nếu dì hai nói đó là tiền của cậu á. Liệu con có đi học không?. Cậu Út!. Cậu Út ơi!. Cậu Út ơi!. Cậu Út ơi!. Cậu Út!. Ủa sao cậu Út nấu được mấy cái món ngon. Đúng cái mùi vị của mẹ con. Mà nó ngon lắm. Chắc là cậu Út học khó lắm đúng không cậu Út. Ờ thì cứ bỏ muối, đường, bột ngọt nào ông bà kêu ngưng thì ngưng thôi. Ủa. Không, nhưng mà không sao, ngon. Ờ ngon là được đúng không? Ngon là được. Cậu Út ơi. Con cám ơn cậu Út. Đây. Gà đây, gà đây, gà đây. Dạ phụ con dì Hai ơi. Cậu Út ơi. Con xong rồi nè cậu Út. Nhanh nhanh lên đi Út ơi. Từ từ chứ Trời ơi. Cúng ông Táo phải bận đồ đàng hoàng chứ.
Ý trời ơi. Gì vậy ? ủa. Cậu Út. Ai, ai hành hả?. Ai dựa không ạ?. Cái gì?. Sao ăn mặc như là cao tang tu ở trên núi xuống vậy Trời. Em ăn mặc bình thường không được sao?. Bới làm chi cục tóc trên đầu à. Trời ơi cúng ông Táo phải bận đồ cúng đàng hoàng tử tế chớ. Mà bàn cúng thiếu rồi đó. Ủa thiếu gì?. 3 con cá. Ôi chết chết chết. Quên, quên, quên, chờ con xíu. Có nhiêu đó cũng quên nữa. Cái đó quan trọng đó. Có con cá ông Táo mới về Trời được hiểu không?. Rồi thôi, rồi rồi. Cá đây, chắc chắn kì này ông Táo về được tới Trời nha. Trời ơi !!!. Cái gì dợ ?. Ơi là Trời. Con cá để người ta phóng sanh đưa ông Táo về Trời. Mà giờ nó phóng lên trên mâm luôn rồi. Nhưng mà tại vì nãy đi chợ con tưởng mua về để nướng. Để cho ông Táo. Mày điên rồi Bảo ơi. Trời ơi ! tội lỗi, tội lỗi, tội lỗi. Ông Táo ơi !. Ông Táo ơi con xin lỗi ông Táo.
Chết rồi. Trời ơi! Đây nè, đây nè. Tôi khổ với hai cậu cháu mấy người quá đi. Đây nè. Cá đó là cá lóc. Cá này mới phóng sanh nè. Rồi, làm hú hồn hú vía à. Đây. Đó. Rồi xá xá nè. Rồi, cắm lên. Ngay ngắn, thẳng thớm nha. Chuẩn bị vô nha. Dạ. Heeeeee. Con lạy chín phương Trời. Mười phương chư Phật. Chư Phật mười phương. Con lạy Thành Hoàng Bản Thổ. Thần linh Thổ Đất. Thần Tài, Thần Đất. Chư vị tiền hậu, địa chủ, chư vị cai quản đất này. Con xin kính lạy đông trù tư mệnh, Táo phủ thần quân,. Thổ địa thần linh, chư vị tôn thần và chư vị cai quản nơi đây. Con xin kính lạy hội đồng gia tiên, tiền tổ cửu quyền thất tổ. Các ông, các cô, các mợ, các chú, các bà, các cậu. Con xin kính lạy, chư vị khuất mặt khuất, hữu vị, vô danh, hữu danh. Vô vị, chiến sĩ trận vong. Nè. Ngưng đi. Khúc nào là khúc lạy?. Mình phải tập trước. Chứ nảy giờ cứ lên cứ xuống vậy hoài.
Có ngày đập đầu vô chén cháo. Lên hương rồi sao mà tập tành gì được. Trời ơi. Giờ lại nè. Hêeeee, lạy thứ nhất. Trời ơi. Ông táo linh lắm luôn á cậu Út. Mất tiu con gà rồi kìa. Vậy là chắc chắn ông Táo cử con gà lên trời rồi đó. Lạy thứ hai. Rồi, rinh luôn ba con cá. woaaa. Lạy thứ ba. Chết rồi he. Ngày hôm nay tụi bây gan lắm. Cúng ông Táo mà tụi bậy giật như giật cô hồn. Tụi bây chết với tao. Tao bắt được rồi. Ui Trời ơi ! Má ui. Trời ơi Trời. Ui daui da. Đồ cúng đâu ?. Đem để lên. Mau!. Ăn rồi, ăn rồi. Tao thúc một cái mày ói hết đồ ăn ra bây giờ. Xạo hả? Mới vừa lấy à. Đi trả đồ ăn về cho người ta. Cúng ông Táo, ông Táo chưa chứng. Đã lấy hết trơn rồi. Quỷ ma trà trộn. Trả tang vật lại đi mấy đứa. Nhưng mà cho con hỏi thăm tí xíu. Ba đứa này là ba đứa nào vậy mọi người. Bộ ba hút chích đó. Trời đất ơi! Nó hút chích mà nó to dữ vậy ?.
Hút trà sữa nha. Chích đồ ăn. Bộ ba hút chích. Bình Bính Binh. A Bình Bính Binh con của ông Bỉnh hay bị bịnh. Ở bùng binh bên bờ bên, bán bình bình bông đúng không ?. Ừ. Trời đất ơi mới có năm không gặp mà tụi bậy to dữ vậy hả?. Thì ba đứa nó ăn chực nguyên cái xóm này. Mới bự vậy đó. Hôm nay là ngày quan trọng. Biết nhà mình cúng ông Táo nên tụi con kéo qua đây thăm nhà. Nín liền đi. Cái giọng mày trầm nhất, mày làm anh cả đúng không?. Dạ con gái út. Trời! Rồi đứa nào anh cả?. Dạ con, con nắm đầu tụi nó. Còn đứa kia?. Ở giữa, ở giữa, ở giữa. Thôi thôi, đừng có làm vậy, đừng có làm vậy. Sợ lắm. Nhìn sợ ma lắm. Thấy ghê quá. Tự nhiên cái bẹo hình bẹo dạng vậy Trời. Chú muốn gì?. Cái câu này tao hỏi ba đứa bây mới đúng á. Hả? Ba đứa muốn cái gì?. Trời đất ơi cái vụ mà tới đây mà ăn đồ của ông Táo nè. Bây giờ là ngày hôm nay nhà nào cũng cúng ông Táo hết trơn.
Mắc mớ gì tìm tới cái nhà này. Cậu không có tìm hiểu gì hết trơn á. Bị cái nhà này nè. Là cúng đồ ăn ngon lắm, nhiều dinh dưỡng. Tốt cho sự phát triển của trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ. Đó đó, mày ăn nhiều quá mày nhai riết mày lệch hàm đó đúng không?. Sai luôn. Cậu đừng hiểu lầm. Em con á, nó hay ngậm đồ ăn lắm. Cái đó là cái ngăn đựng đồ ăn của nó á. Rảnh nó ợ lên nó nhai lại á. Tao mà như mày tao uýnh thằng này rồi á. Nó đánh yêu á. Chứ oánh thiệt là xanh cỏ rồi. Ê con bé nó thân thiện quá ha. Nhìn nó gần gũi lắm kìa. Trời ơi! dễ thương quá Trời luôn. Nói nghe nè hồi nảy lúc mà nó ợ , ợ chua á. Con chua lây cái cuống họng luôn á. Còn ba đứa bây nữa. Tụi bây nghịch cảnh quá à. Qua nhà người ta ăn chực mà giống như đi ăn buffet vậy, hả?. Phải lựa nhà người này người kia là sao?. Thôi thôi thôi con. Thông cảm đi nhà nó nghèo mà.
Nó còn nhỏ lắm con. Nhỏ?. Bao nhiêu là nhỏ?. Tám tuổi. Cái mặt ba đứa tụi bây là đẻ tám lứa chứ ở đó mà tám tuổi. Nhìn lại cái bản mặt của mình đi. Cậu không biết gì hết trơn á. Tụi con tám tuổi thiệt mà. Cái cậu này. Phúng điếu luôn. Cậu có sao không vậy cậu Út?. Cậu Út cậu có sao không?. Chị hai, nhà mình mua bảo hiểm nhân thọ chưa chị hai?. Ai biểu mày xáp lại gần nó chi?. Không sao, không sao. Trời ơi cậu Út ơi. Nó đục một cái muốn xụm cái ngực luôn. Thôi không sao, không sao, ráng lên. Thôi đi em. Nhà tụi nó nghèo mà. Nhờ cái xóm này nuôi, tụi nó mới bự được vậy đó. Thôi đi, cái xóm này nuôi. Chứ cái nhà này không có nuôi nha. Cái nhà này không có nuôi dòng cái thứ con nít mà ăn nói xấc xược. Mất dạy như vậy. Cậu Út. Nhà con nghèo mà. Cho nên ba con mới nuôi ba đứa con trong hoàn cảnh rất là nghèo khổ. Má tụi con bỏ tụi con đi từ sớm lắm luôn á.
Nhỏ xíu. Lớn lên trong sự bất hạnh, vất vả. Nên tụi con quyết định á. Nếu đã mất dạy, thì mất dạy ngoài đường. Chứ không mất dạy với ba. Mang ưu phiền về cho ba. Chứ không mang tiền về cho ba. Bình – Bính – Binh. Mất dạy – mất dạy mất dạy. Tao đá cái gãy họng ba đứa à. Thôi. Con nít con noi mà mất dạy mà tự hào quá ha. Cậu Út á, yếu mà cứ ra gió hoài. Rồi nó đánh hỏi sao xui. Tụi bây á, đi về chưa?. Hả? đi về nhanh lên. Đi, về đi. Đi về đi. Ui da. Các người không đáng để chúng tôi đụng tay chân. Dì hai ơi. Tụi con bị đuổi nè. Thôi, thôi, thôi, thôi, thôi. Thôi. Trời đất ơi gì um xùm lên à. Cơm nè. Cám ơn dì hai. Ủa chị hai. Vậy là sao ?. Thì thấy nhà nó nghèo quá. Nên chị âm thầm nuôi ba đứa nó. Ủa chị, chị nuôi một mình em chưa đủ khổ hay sao. Mà chị còn cưu mang ba đứa tụi nó nữa. Với lại hang xóm láng giềng người ta nhìn vô.
Giờ chị nuôi ba đứa tụi nó. Rồi người ta nói chị tò te tú tí tích tịch tình tang với ba của ba đứa tụi nó. Xàm quá à. Chị thấy trong nhà có tiếng con nít cũng vui mà em. Không có vui. Hai đứa thử chơi với tụi nó lần đi. Không có chơi luôn. Thì thử chơi đi mà. Có chết cũng không có chơi. Nhiều ra ít bị. Ủa cái này là cái gì đây. Chơi đi cậu, cái này dễ mê lắm. Cậu không mê là con mê cậu á. Ờ ờ mê. Nhưng sao mà mê được, cái này nó hiện đại quá à. Người thành phố mới biết chơi. Dưới quê như cậu sao mà chơi. Game Liên Quân là game quốc dân á cậu. Từ thành phố đến nông thôn điều chơi hết. Cậu mà không chơi là con chơi cậu á. ờ ờ ờ, chơi chơi chơi. Đánh đi, đánh đi. Đánh đánh làm sao?. Không đánh là con đánh cậu đó. ờ đánh nè, đánh đánh. Muốn xanh cỏ không?. Đánh đánh, ờ đánh nè. Đánh nhìn game kìa, nhìn con chi. Chết rồi kìa.
Alo, chị Cúc hả?. Hôm nay 29 Tết rồi đó. Bộ chị định không về thiệt hả?. Chị. Chị bận chưa có sắp xếp được. Trời ơi. Bận bận bận bận. Lúc nào cũng bận hết á. Chị mà cứ tham công tiếc việc kiểu này hả. Là chị bận cả đời á. Chị sẽ cố gắng sắp xếp. Em nói chị nghe nè. Bây giờ chị còn mẹ. Thì chị cứ sắp xếp về với mẹ đi. Chứ bây giờ có phải như em không?. Bây giờ em muốn về cũng không có mẹ mà về nữa đây nè. Bà cố nội cha nó. Mày. Rồi sao không chửi nữa?. Nó cúp máy rồi. Trời ơi. Cũng cậu không á. Đâu phải dễ dàng gì đâu mà con gọi được cho bả. Mà cái cậu chửi cái bả cúp luôn rồi kìa. Biết nay bao nhiêu chưa ?. Tối nay đón giao thừa rồi đó. Cậu Út. Nếu như mà trong trường hợp Tết này chị Cúc cũng không về. Thì sao?. Để cậu tìm cách. ấy da. Chiều giờ con Cúc nó có gọi không?. Không. Giờ sao?. Thôi giờ mình nói gì cho xôm xôm đi. Trời đất ơi làm giật mình hà.
Nói gì cho vui vui đi biết sao hông?. Trời ơi, giao thừa mà tự nhiên mọi thứ nó im lặng. Nghe tiếng dế kêu không, thấy khó chịu không có quen. Đúng rồi đó. Thì tại cái miệng của hai cậu cháu kìa. Bình thường thì nói không có lần da non. Đến gần giao thừa rồi thì im thin thít hà. Vậy thôi giờ mình tán gẫu gì đi. Ừm. Mình nói chuyện, mình trò chuyện gì thắm đượm tình gia đình đi. Đúng rồi, kiểu một câu chuyện đầu xuân đúng không cậu. Ờ đó, con nói trước đi. À con hả con hả?. Bây giờ mình nói gì ta. Bây giờ ta nói gì ta vậy mình. Bây giờ biết nói gì giờ. Bây giờ biết nói gì giờ giờ ta. Giống hai thằng khùng không?. Trời đất ơi không biết nói gì thì làm ơn im dùm tui đi. Để tui tập trung tui gói bánh. Trời đất ơi. Cái gì dạ cậu?. Con heo này nó bị mỡ trong máu hả chị?. Sao mà mỡ nào mỡ mấy nó thừ lừ ra thấy ghê quá vậy?.
Không có ăn mỡ này được đâu Trời ơi ăn vô là nó bị “tô lét lô lôn” á Cái gì ? “Tô lét lô lôn” Cái gì toilet gì cậu? Cái gì đó cái mỡ trong máu nè ÀCholesterol Ăn cái đó không có được đâu nghe không, bệnh đó Vậy muốn ăn cái gì ? Mình đổi cái nhân khác đi Đúng rồi đó Cái bánh tét mà nhân thịt sườn á, sườn cọng á nha Vậy tao lấy sườn của mày Ui trời ơi không có được Thôi cậu ơi nghĩ sao vậy Nè Dì Hai nhưng mà Cậu Út cũng có ý đúng Mình đổi đi, mình đổi đi Dì Hai Đổi cái gì? Nhân bắp bò đi, bắp bò Wagyu á Bắp bò Wagyu A3, A5 đồ á Vậy tao kêu má mày về mua cho mày ăn nghe Đó đó nói đi, bả hiện hồn về bả làm coi có dám ăn không Mệt quá tức ghê luôn á Cái này á, là tui gói cho con Cúc à….
Nó thích ăn thịt ba rọi nhiều mỡ Còn của hai cậu cháu tui gói rồi Trời ơi thiệt hả Dì Hai Là gói rồi á hả Í phải cái này không, trồi ôi Trồi ôi.. Trồi ôi nặng trịch luôn Dì Hai ở trong đó nhân gì dạ? Nếp không hà Ủa tự nhiên cái gói cái bánh tét nếp không? Rồi tự nhiên ăn xong hết cái bánh tét rồi bị nếp trong máu coi kỳ không? Trời chị Hai rảnh quá hà Trời dì Hai chọc hoài thiệt luôn á Thiệt á, thương thì thương con Cúc không hà, dành hết những thứ ngon cho con Cúc Rồi hai đứa này ra rìa Chị á chị thương con Cúc với em em tức đó Cậu, nói gì dạ, tức gì Chứ nè, chị Hai nè, với mấy người trong xóm toàn kêu cậu là cậu con Cúc không hà Thì sao
Mà không biết mặt con Cúc là con nào Từ đầu tới bây giờ luôn gần cuối rồi mà không biết mặt con Cúc là con nào Cậu dở, mấy cái này là cậu phải hỏi con Trời ơi hình chị Cúc trong điện thoại con đầy Ừ ừ mở ra cho coi đi, tao sắp quên mặt con Cúc rồi nè Để con kiếm cái đây đây đây đây…. Mày cho tao coi con nhỏ vô diện nào vậy? Nó mờ như vong vậy đó, không có thấy rõ cái mặt Cái này là chị Cúc chụp trong trường hợp thiếu ánh sáng mà chỉ bị quằn người xuống như vậy nè Cái nó bị nhòe cái hình chứ Bây giờ kiếm cái hình nào mà nhìn ngây ngó thẳng cho nó rõ ràng đi Rồi.à có có có, cậu dùng tay phải quẹt qua trái giúp con nhe…
Đó Rồi cái binh đoàn nào đây Rồi con Cúc nó nằm ở đâu trong cái đống tập thể này Này hôm bữa chị Cúc gởi con là đang chụp với nhóm bạn nào cả khối luôn á Rồi cái mặt nó đâu Thì đâu kiếm đại trong này cứ zoom lên đi, zoom lên mà tìm Ê càng zoom càng mờ nát nha tao coi một hồi tao đập nát cái màn hình mày đó Trời ơi, mệt hai cậu cháu quá hà, đây nè Chứ cái hình nó cho mà không có coi được gì hết Tui có cái hình của con Cúc rõ nhất nè Thôi chị gói bánh tét tiếp đi chị Đừng có can thiệp vào câu chuyện của hai cậu cháu Không này là cậu Út nói đúng đó dì Hai Dì Hai đang vô tình làm nhiễu loạn cuộc nói chuyện ngày xuân của con với cậu Út á *tùng chèng tùng chèng* Nè nè nè nhận bao lì xì lì xì…lì xì…
Cố lên cố lên. Cậu Út à. Ráng xíu nữa. Ê ê ê cho tao đạp lên đầu mày cái coi lấy cái lì xì cho nó dễ. Đạp lên đầu tao năm sau giỗ đầu tao luôn. Trời ơi Út ơi Út, em để yên coi, em cứ lắc qua lắc lại vậy sao tụi nhỏ lấy lì xì được. Dễ gì mà ăn được bao lì xì của em. Nè lấy đi. Ê ê ê… Trời ui. Mấy đứa này nó cướp cạn thiệt luôn á. Ủa có 5.000 VNĐ sao đủ chia cho 3 đứa?. Thì đó tao biết 3 đứa tao đưa 5.000 VNĐ cho lục đục chơi. Cậu là cậu, cậu phải lì xì sao cho đúng với vai cậu, thì tớ mới nể cậu. Nè tao nói nhỏ nè. Bây giờ được lì xì hậu hĩnh, mùng Một Tết mở game Liên Quân lên. Liên Quân lì xì cho quân huy, rồi lì rất nhiều phục trang hữu hạn miễn phí. Rồi này nọ nọ kia xịn xò lắm, tha hồ mà nhận lì xì. Thiệt hả cậu. Thiệtơi là trời 3 đứa này nó giới thiệu tui chơi game mà giờ nó hỏi tui vậy. Quê mùagà. chíp chíp.
Thôi thôi thôi bây giờ chia ra đi, chia như vậy nha. Tao với mày làm con lân rất là cực khổ đúng không?. Thì mày 2.000 VNĐ, tao 2.000 VNĐ. Mày làm ông địa quá trời dễ rồi hiểu không?. 1.000 VNĐ nè. Ai nói làm ông địa dễ?. Cái gì vậy trời 3 cái đứa này thiệt á nó vô tri ghê luôn á. Mày bỏ thời gian ra để mày họa mặt ông địa rồi mày đội cái mặt nạ vô chi vậy. Dạ hông, con hông có họa mặt, mà tại con đeo cái này lâu á. Mồ hôi con nó ra, sơn nó thấm ngược vô trong như skincare. Khùng điên ghê á. Thôi đây nè, tao lì xì thêm cho 1.000 VNĐ tẩy trang. á..á… Lại đây biểu coi. Dạ. Sao tự nhiên ba đứa múa lân trong nhà tui um xùm vậy nè. Dạ tại nhà dì Hai nấu bánh tét ngon, sao thiếu bộ 3 hút chích tụi con được. Con thích hút bánh tét chuối trộn thịt. Con thích chích bánh tét thịt trộn chuối. Con thích hút chích bánh tét thịt chuối trộn chung.
Trời đất ơi cậu cậu… cậu.. Cái gì? Qua đây nghe nè, mấy cái món mà tụi nó đòi ăn sao mà nghe giống như một cái câu lẹo lưỡi gì đó quá Cái câu gì mấy cái món tụi nó đòi ăn gì đó, gì mà mùng một hút bánh tét chuối trộn thịt Mùng haichích….bánh tét …thịt…trộn chuối Mùng ba hút chích bánh tét chuối thịt trộn chung Hay hay đúng rồi Thấy nó lẹo lưỡi dễ sợ chưa Cái câu lẹo lưỡi mà rặn từng chữ ra vậy sao mà lẹo lưỡi Chứ sao Đọc phải đọc nhanh nhanh Sao sao Mùng hai hút bánh tét thịtmùng hai búc…. Thôi cậu ơi hỏng được rồi Từ từ để người ta từ từ Mùng hai múc bánh tét thịt, hông Hông có múc Mùng hai hút tách, mùng hai hút bánh tét thịt trộn chuối Mùng mùng…
Ủa gì mùng một trước chứ chứ, mùng một Trời ơiăn tết từ mừng hai luôn Mùng một mùng một hút bánh tét… mùng một hút… Cái gì vậy cậu Mùng một hút bánh tét chuối trộn thịt Mùng hai chích bánh tét trộn chuối Mùng hai thích, mùng hai hít, Mùng hai chíchchích…chích ok ok Chích vầy nè Mùng hai chích bánh tét chuối, mùng hai chích bánh tét thúi trộn Trời ơi thúi hoài thúi Trời ơi cậu ơi cậu không có làm được Ê nói nghe nè hình như mình không có đàng hoàng trong người mình không có đọc được hay sao á Ở đây chị Hai đàng hoàng nhất chị Hai đọc đi Âyyyyyy Được được được đọc đi Dì Hai Đọc đi chị đọc cho mấy đứa nhỏ nó nể nè Mày giống quỷ quá hà thôi đi Dễ lắm dễ lắm đây nè Mùng một hút bánh tét thịt trộn chuối Mùng một thích . á….
Không có thích không có thích. Mùng một hút bánh chuối tét trộn thịt. Bánh chuối tét là bánh gì. Bánh tét chuối. Bánh tét chuối trộn thịt. Lại ..23. Mùng một.. hút bánh chuối tét trộn thịt. Mùng một hút bánh chuối.. Bánh tét. Mùng một hút bánh tét chuối trộn thịt. Haymùng hai?. Mùng hai chuối ơ…trời ơi thôi mệt quá đi…. Tự nhiên cái qua mùng hai. Thôi nói chung là chị Hai lớn tuổi rồi nên đầu óc không có minh mẫn. Nhưng mà dì Hai không có sự cố gắng không có sự kiên trì. Thôi thông cảm đi, là coi như trong cái game chị Hai không có đàng hoàng đi. Trời trời trời gì mà nặng quá vậy cậu. Giờ vầy nè, thay vì bây giờ chị chiều từng đứng chị làm từng nhân đúng không?. Bây giờ chị gom chung lại, bây giờ chị làm một cái ổ bánh tét bự ơi là bự. Trong đó có nhân là sườn bì chả trứng đùi lạp xưởng ba rọi. Rồi ai muốn ăn gì đó ăn.
Trời ơi. Nè tụi bây nè, cái thây tụi bây to quá, ai mà làm cho tụi bây ăn nổi, đi qua đây muốn làm gì thì tự mà làm. ừ đi qua đây làm phụ người ta, đi. Chứ ai mà làm được cho tụi bây, cái thây tụi bây như vậy rồi làm bao nhiêu ăn cho nổi. Đó rồi nè chia ra, bây giờ, lau lá chuối nè, rồi đứa này chia ra, rồi nhuốm củi đi. Ê..cái gì vậy?. Thì con nhuốm củi. Trời ơi. Nhuốm là ở dướithiệt á. Mày như cái nồi thịt kho hột vịt luôn á, bự băng cái nồi. Đút xuống dưới. Thụa dô đó. Trờitrời đất ơi….. Cho thêm nếp đi chị. Thôi rồi còn nhân nữa. Không sao nhân ít thôi, ăn nếp nhiều cho nó no. Ê ê vô. Ủa cái gì vậy trời. Lại đây, ngồi bên kia, ngồi kia đi đi. Bên kìa hả? bên kia hả?. Ba ba qua đây ba. Cho cho ăn tết ké với nha. ừ. Ủa rồi đêm giao thừa mà bà lôi cái xào đồ đi đâu vậy bà nội. Bán đồ Tết, mà ế quá cho nên qua đây ăn tết chung một bữa.
Trời ơi.. Nè, bộ mọi người không ở nhà để chuẩn bị đón giao thừa hay sao mà kéo hết qua nhà tui vậy ?. Trời ơi thì đón ở đâu cũng vậy, giờ mình xôm tụ ở đây cho nó vui. Đúng rồi. Ủa chị Lành, chị cầm tô cơm ăn để lấy sức lát đón giao thừa hả?. Ủa nhưng mà sao nảy giờ em không thấy chị ăn ha?. Không hề thấy có một cái động tác nào mà thồn cơm vô trọng họng hết á. Chị cứ cà nhơi cà nhơi em nhìn em khó chịu ghê luôn á. Đâu, cái này chị đút cho thằng Tí con chị. Ủa rồi thằng Tí đâu chị. Ai biết đi đâu từ 6 giờ chiều tới giờ có thấy đâu. Trời ơi, trời đất ơi cái gì vậy. Ơi là trời bà nội này bả làm mẹ có trách nhiệm nào tui con bả liền á. Nè tui ngồi cách bà ba mét mà tui nghe mùi cơm thiêu đó má. Hèn chi nghe chua chua. Trời ơi tức bả ghê luôn vậy á. Nhưng mà khoan, cho con hỏi là, ở đây có chú Chỉnh, cô Duyên rồi nè, ông Cố rồi, ủa vậy còn thằng Mạnh đâu?.
Trời ơi…. Ủa con Cúc hả?. Hông, bậy chị. Chị, chị đừng có nhớ con Cúc quá rồi chị hoang tưởng chị. Con Cúc nào mà một cục như vầy. Con chào Dì Hai, con chào Cậu Út, con chào ba mẹ, con chào ông Nội. Ừ. Con không phải là con Cúc, con cũng không phải là anh Mạnh. Mà bữa nay con đổi tên thành Ánh Minh rồi. Ế chồi ôi bà nay xinh nha, nhìn kiểu keo ly mãi mặn thầm thì đồ đó. Chả quyên tái châu đồ đó. Ê ê nói nghe nè. Có phải là khi mình thay đổi về ngoại hình, cái mình sống tự tin, mình thoải mái lên rất là nhiều không bà?. Đúng rồi, mình nghỉ tập tạ rồi, mình nghỉ được 3 tuần á. Để dành cái cơ bắp của mình nó teo đi hết. Cái mai mốt Tết mình bận đầm, mình bận áo dài. Là cái này là teo chưa?. Teo nhỏ xíu rồi. Trời ơi, teo rồi á hả. Nhỏ xíu luôn á. Ờ dù gì cũng chỗ làng xóm với nhau, này tui góp ý thiệt nha. Góp ý gì ?.
Cái màu son này xu. Xu cà na xí muội á hả?. Ờ, nói nghe nè, ráng chờ khoảng chừng vài ngày nữa thôi, qua Tết một cái hả, tui dẫn bà đi mua một cái collection bộ sưu tập 85 màu son. Hoy hoy hoy hỏng mua, mua làm gì?. Cái này hổm bữa ba tui thương, ba tui dẫn đi xăm dính chặt lên đây luôn rồi. Cái màu này để người ta đi thi fashion model á. Xu má. Xu cái gì mà xu?. Ê xu nhà bà. Hoy. Hoy hoy đầu năm đầu tháng gấp gáp đi xăm chi bây giờ cái môi chồi ôi thôi thôi tui nói thiệt xu quá , thôi lỡ xăm thôi tui chịu. Ganh tỵ với người ta. Ờ thôi vô đây con ơi ganh tỵ á. Ờ đẹp đẹp mẹ thấy đẹp mà. Ê vậy tính ra tự nhiên mọi người ùa vô nhà tui hết trơn vậy đó. Cảm giác nó sum vầy, nó đoàn viên, nó hạnh phúc ghê hé chị hé. hihihi. Ờ thôi được rồi, hai đứa coi vô lấy thêm bánh mứt cho bà con ăn đi. Dạ. À quên quên quên để vô lấy.
Bánh đây Trời ơi cái gì ..? Mứt đây Cái gì vậy? Bà làm gì trong nhà tui mà bà sấn ra vậy? Làm dâu Cái gì làm dâu, bà đừng có tào lao nghe, ai cho phép bà làm dâu mà bà đi bêu rếu bà làm dâu vậy Chị á Chị? Chị gạ bán em hả chị? Thôi bây giờ chị gạ bán em cũng được đi nhưng mà phải có sự đồng ý của ông bà tổ tiên Em thấp nhang rồi, cây nhang nó cong thành chữ “OK” luôn Thôi thôi thôi . tào lao quá bà ơi, ở đâu ra cái chuyện mà cây nhang cong chữ OK Chị Hai làm chứng không tin hỏi chị Hai đi há Sao chị? Tàn nhang OK luôn Ui chồi ôi chị ơi, cái chuyện ông bà mà chị còn đem ra nói vậy rồi sao mấy đứa nhỏ nó nể chị Không, tụi con nể Đó thấy chưa, bây giờ có ok không ok không có quan trọng Mình sẽ không bao giờ thoát khỏi tay em đâu “body” ơi Trời ơi vậy là không chừng xong giao thừa là …
Cưới . cưới… con đàn cháu đống luôn Quá trời con luônquá trời con luôn Đó đó nói vụ vợ con cưới hỏi đi, tui điên lên tui chưởi rồi nói sao xui nghe? Ê cậu cậu cậu Út, trồi ôi dù gì là cũng chuẩn bị qua năm mới, đó Bây giờ mình phải đón một cái Tết thiệt là vui vẻ Chuyện cũ mình bỏ qua đi Thề luôn nha, đây là cái Tết cái giao thừa đầu tiên mà con cảm thấy vui đến như vậy, hạnh phúc đến như vậy Trời ơi với cái không khí như vầy nè, mà mình im lặng, nó kỳ lắm Mà mình nói chuyện nó cũng kỳ nữa, hay mình hát đi, hát đi Ôi trời đất ơi sao hát dở mà hay yêu cầu hát dữ vậy hát đihát đi Được được được hát đi Hát được phải không? Rồi ở đây ai hát ? Ai đăng ký hát, ai đăng ký văn nghệ, có ai đăng ký hát không Trời đất ơi cái xóm gì mà cái máu văn nghệ nó nghèo nàn dữ vậy Còn tui, vậy thì tui hát Thôi thôi bà đi vô đi bà ngưng bà đừng có hát nữa, bà vô bà thắp nhang dùm tui đi, thêm chữ OK nữa tui mới tin nhe, đi vô đi đi đi
Mệt ghê luôn á, tối ngày bả ám tui hoài hà, bực bội hà Thôi giờ vầy, mọi người muốn hát á, để chủ nhà hát cho Coi như là chiêu đãi mọi người khách khứa tới đây đón giao thừa á mà Giờ tui với lại thằng Bảo hay người song kiếm hợp bích, hát cái bài “Mứt sáp mùa xuân” Cái gì, cái gì mứt sáp, ăn được không mà mứt sáp vậy? Ngon không ngon không mứt sáp ngon không? Cậu cậu cậu, nói nghe nè đêm rồi đừng có nói khùng nói điên nữa Chuẩn bị qua năm mới rồi, thường là tết người ta có mứt dâu nè, mứt dừa nè, Không không không phải mấy cái mứt đó, ý cậu là mấy cái bài hát mà nhiều bài nó ráp ráp lại với nhau á Mashup Ờ hahahahaha Trời ơi…
Kêu mứt sáp, tức ghê á, nảy giờ tưởng mứt mối không á Tại vì đi hốt cứt gà sáp riết quen Thôi thôi thôi ghê quá đi Rồi rồi rồi mashup mùa xuân yeahhhhhhhhh 23 -dô.. Tết tết tết tết đến rồi x 3 Tết đến trong tim mọi người Thôi thôi thôi đổi bài khác đi Bài khác luôn, qua bài khác Đường về nhà mình quanh co lũy tre hàng cau! Hai bên bờ sông, bông lục bình, trôi lững lờ Bóng khói lam chiều dập diều mây bây nhấp nhô Chú cháu quây quần , 2 3 là dô! Đếm bao ngày xuân đi qua Xin phép gia đình mẹ cha Cho rước em về làm dâu Hai đứa sau này làm giàu Kéo theo đàn trai bưng mâm Coi bói ngay ngày 25 Nàng ơi anh tới Anh đón em về kết tình trăm năm Hay..
Đêm nằm mơ, ngày làm thơ Thương là nhớ mà cớ sao lòng thẫn thờ yêu là cưới trên dưới hai nhà làm xui rượu bia xả láng 9 tháng 10 ngày có cục cưng nuôi Cưng nuôi Nuôi Nuôi Không có ai nuôi má hết á má, đừng có nuôi nữa nha Ủa sao tui đẻ không có ai nuôi vậy Bà làm quá trì không khí, nha, bà làm mất đi cái Tết của người ta rồi bà hiểu không Trời ơi cái gì vậy? mợ Thơ Chị Hai chị hát kéo không khí lên coi con mẹ này bả phá banh cái không khí rồi kìa Thôi thôi thôi già rồi hát cái gì Trời ơi thôi chị, chị hát hay nhất cái xóm này chị đừng có giấu nghề Thôi mà Chị không hát em hát nữa ah Thôi… Hát đi hát đi hát đi..
Thôi Thôi thôi được rồi. Rồi hát nhe. Hahaha hát vỗ tay mọi người ơi. Hát hay lắm. Hò ơ…… Núi nào cao bằng núi cao tình mẹ. Nước nào mặn bằng nước mắt mẹ hiền. Thương con chín tháng cưu mang. Nuôi con khôn lớnơ….. Nuôi con khôn lớn, con bỏ mẹ già mà .đi…. Hát kéo không khí gì mà kỳ vậy chị. Dì Hai. Nếu hồi nảy con biết dì Hai hát bài này á. Là con để cho mợ Thơ hát rồi. dì Hai hát bài này tự nhiên làm con nhớ mẹ quá hà. Thì tại em đó. Sao tại em, em kêu chị hát cái bài gì vui vui tự nhiên hát cái bài gì mà buồn dữ vậy trời. Kêu chị hát chi. Cái này hồi nhỏ chị ru cho con Cúc nó ngủ, lớn lên rồi lâu lâu cũng kêu chị hát. Nó đi mấy năm nó không về, ai nghe đâu mà hát với hò. Ôi tự nhiên cái vậy hà, thôi mọi người kiếm cái bài gì vui vui hát đi, mình hát lên cho vui đi. ừ ừ hát gì vui đi. Tết nhất mà vui lên đi.
Thôi được rồi, đừng có cố gắng làm cho chị vui nữa. Chị biết mà, cậu kêu mọi người tới đây, để làm cho chị vui, đừng có buồn. Chị biết hết á. Cám ơn mọi người nhe, làm phiền mọi người quá hà. Trời ơi có gì đâu chị Hai ơi, chị ơi chị đừng có nói vậy, bây giờ cậu Út không có kêu tụi tui qua, tụi tui cũng qua chơi với chị nữa,. Đúng rồi đó, mọi năm chị ăn tết có một mình hà, cho nên năm nay tụi em nhất quyết không để chị ăn tết một mình đâu. Dạ. Giờ em đâu có gì chia sẻ với chị đâu?. Em chỉ muốn rủ mọi người qua đây, làm này làm nọ cho chị vui đêm giao thừa thôi. Dì Hai, con biết là dì Hai buồn vì mấy năm nay chị Cúc không có về, nhưng mà. Nhưng mà, chị Cúc cũng còn rất là nhiều công việc cần phải làm đó Dì Hai. Thật ra chị Cúc đi làm kiếm tiền cũng vì muốn lo cho Dì Hai thôi. Dì Hai đừng có giận chị Cúc nhe dì Hai.
Dì Hai đâu có giận chị Cúc của con. Dì chỉ lo cho nó thôi, mình ở đây còn có anh em thân thuộc. Còn có xóm giềng chạy tới chạy lui, còn nó, con gái có một mình, xót lắm con. Nhưng mà em tức. Đâu phải là cái nhà này cấm nó về đâu chị?. Cái nhà này chị luôn trông nó về. Em cũng trông nó về, thằng Bảo cũng trông nó về. Mà nó không có chịu về. Đã vậy còn dịch dã nữa, sống nay chết mai, trời ơi nó vô thường dữ lắm. vậy thì tại sao nó không về trời ơi. làm ơn làm phước ai còn cha còn mẹ thì về đi, bận cái gì mà bận cả đời vậy. Em không biết mọi người như thế nào nhe, chứ em sống chung với chị đó giờ. em vẫn luôn cảm giác sợ, em sợ một ngày nào đó em không còn được ăn tết chung với chị. Em sợ một ngày nào đó em không được ăn tết chung với thằng Bảo, không được đón tết chung với tất cả mọi người. Em sợ lắm, em sợ lắm chị biết không?.
Cậu Út Cậu đừng có nói như vậy, tại sao cậu có thể nói ra được điều đó Con thương cậu con thương dì Hai con không muốn mất ai hết á, tự nhiên cậu nói vậy, con khóc luôn rồi Má Má ơi, con xin lỗi má vì giờ con mới về với má mấy năm trước tại vì con không có công việc ổn định, cho nên con sợ con về con làm má không có hãnh diện về con Bỏ bỏ bỏ, đừng có ý nghĩ đó, má không cần con có nghề nghiệp gì cao sang hết á, chỉ cần con khỏe mạnh về là được rồi ủa nhưng mà chị, sao em thấy năm nay chị cũng có công ăn việc làm ổn định mà, hôm bữa sao không về chung luôn với em cho rồi Thì hôm bữa chị cũng tính là 23 tết chị về, nhưng mà tại vì chị bị
Bị cái gì ? bị gì mà ngưng về ngang, làm cho má bây buồn mấy ngày trời. xong rồi cậu phải làm đủ mọi cách để cho má bây vui, đây hôm nay đêm giao thừa nè, tao rủ bà con hàng xóm láng giềng qua cho đầy cái sân đây, để làm cho má mày vui đó. Thôi cậu. Con không về là tại vì con bị.. Bị cái gì ?. Bị F0. Hả. Ủa, mọi người sao vậy,. Trời con gái con gái, Tết nhất về quê thăm nhà, đem tiền về cho mẹ, chớ đem F0 về cho mẹ. ờ. Nhưng mà con hết rồi. Trời ơingười ta hết rồi. thì đó cũng mấy ông nội bà nội này nè, cũng là những gương mặt cũ F0 không mà làm như mình trong sạch lắm không bằng á. né người ta như né tà vậy đó. vậy thôi qua lại đi. Thôi thôi nói vậy chứ để cho mẹ con người ta bên kia đoàn tụ. ờ. Nói chung là mình không có ý gì, nhưng mà thôi cứ ở đây đi. ờ. Ê, mà tính ra cũng hoàn hảo nghe. Vụ gì?. Là cái kế hoạch của tui là kêu mọi người qua đây để đón giao thừa cho vui thôi.

https://youtu.be/orvlp8ikMsANhà cửa gọn gàng sạch sẽ, mày làm đó hả Út?. Không lẽ ma làm. Đảm đang quá rồi đó. Lấy chồng được rồi. Trời đất ơi! Chị nghĩ sao mà chị kêu em lấy chồng. Ối trời ơi! Làm hết hồn, hết vía à!. Sao không bới tóc lên cho gọn ghẽ cái đi. Mới gội đầu. Nãy giặt

Scroll to Top